Truyện ngắn: Anh vẫn ở đây

Tiếng máy bay cất cánh. Thế là Nam cũng đi, rời khỏi bầu trời này. Bầu trời nơi Nam đến sẽ rộng lớn hơn, có nhiều cơ hội hơn để anh phát triển sự nghiệp. Cô đứng đó, lặng nhìn cho đến khi tiếng máy bay nhỏ dần, mất hút trên khoảng không rộng lớn.



1. Một năm trước.
Cô vừa tốt nghiệp Đại học, một cô gái tỉnh lẻ quyết bám trụ lại giữa thành phố rộng lớn, đông đúc và chật hẹp này như bao người khác. Cô nộp đơn vào công ty truyền thông. Ngày phỏng vấn, vì kẹt xe nên cô đến công ty hớt hơ hớt hải, tới cổng quên luôn cả chuyện tắt máy và xuống xe. Bác bảo vệ chặn đầu xe lại:
- Cô kia, cô đi đâu đấy? Cô không đọc cái bảng tắt máy xuống xe kia à?
Cô bối rối:
- Dạ, cháu xin lỗi ạ! Cháu đi phỏng vấn. Bác chỉ giùm cháu phòng tuyển dụng đâu với ạ?
- Phỏng vấn 8h mà cô xem bây giờ mấy giờ rồi?
Cô nhìn đồng hồ. 8h15. Cô đi nhanh thế mà cũng trễ. Không lẽ cơ hội cuối cùng cũng từ chối cô sao? Cô chưa biết nói gì hơn thì đúng lúc đó cô gặp Nam đi xuống. Trông bộ dạng của cô lúc đó chắc đáng thương lắm. Anh cất giọng có chút ngạc nhiên:
- Em đi phỏng vấn vị trí Marketing à?
- Dạ vâng ạ. Sao anh biết?
Anh cười hiền rồi bảo:
- Sao đi phỏng vấn mà tới trễ vậy? Kiểu này ai dám nhận em vô làm chứ?
- Dạ, em ở xa, chạy qua đây em cũng không biết đường nên bị lạc ạ. Cô nói với giọng buồn rầu.
Nam nhìn cô một lúc, nghĩ ngợi gì đó rồi lên tiếng:
-         Được rồi, để anh dẫn em lên phòng tuyển dụng nhân sự.
Điều cô vừa nghe chẳng khác gì lời của một ông Bụt hiền từ hiện ra trong lúc cô Tấm bất lực. Cô ngạc nhiên nhưng vẫn cảm ơn rối rít rồi đi lò dò theo anh lên phòng tuyển dụng.
      - Xin lỗi mọi người, đây là em họ của tôi vừa ở quê lên do không biết đường nên đến hơi trễ.
Anh dẫn cô vào phòng phỏng vấn chỉ nói đúng  một câu đó rồi đi ra, bỏ lại cho cô ánh mắt ngạc nhiên đến khó hiểu.

-         Này, cô gái! Cô có biết pha cà phê không? Đi pha cho tôi một ly cà phê!
Đó là ngày đầu tiên đi làm đầu tiên của cô. Cũng là ngày cô hết sức ngạc nhiên khi biết người đã dẫn mình lên phòng tuyển dụng hôm trước chính là trưởng phòng Marketing, chỉ hơn cô 5 tuổi. Mà sao anh không gọi tên, cô gái gì chứ. Cô cũng có tên kia cơ mà. Trông bộ dạng cô giống con bé nhà quê mới lên lắm hay sao mà còn hỏi có biết pha cà phê không. Nghĩ thế nhưng cô cũng lặng lẽ đi pha cà phê rồi bưng vào phòng cho anh, dù gì anh cũng là sếp của cô mà.
-         À, cà phê sữa nha. - Anh nói với theo khi cô chuẩn bị bước xuống phòng bếp.
Đàn ông gì lạ vậy. Bình thường cô thấy con trai toàn uống cà phê đen, đằng này đi uống cà phê sữa.
-         Cà phê của anh đây ạ!
Anh cầm lấy ly cà phê. Nhấp một ngụm.
-         Trời ơi, sao ngọt vậy? Em cho tôi uống sữa cà phê à?
Anh nhăn mặt. Sao anh khó tính thế, chẳng giống khuôn mặt hiền như ông Bụt hôm đi phỏng vấn mà cô đã gặp.
-         Em xin lỗi. Em chỉ pha như bình thường, không biết anh uống cà phê ít sữa.
-         Sao nãy em không nói em không biết pha cà phê đi. Pha ly khác giùm tôi ngay!
Cô hơi bực. Ở đâu có kiểu sếp như vậy. Nhưng rồi cô cũng ngậm ngùi đi pha ly cà phê khác cho sếp. Ngày đầu tiên đi làm của cô như vậy đấy. Chẳng có gì ấn tượng ngoài việc bị sếp bắt nạt – một cách thật ngớ ngẩn. Nhưng từ ngày đó, cô cũng biết Nam có thói quen đặc biệt: không uống đen đá như bao người đàn ông khác, anh thích uống cà phê đen ít sữa. Và cũng từ ngày đó, sáng sáng cô cũng là người pha cà phê mang vào phòng cho Nam.

2. Nửa năm trước
- Chân ngắn, đi nhanh lên chứ! Chậm giờ rồi đấy! Hèn chi đi phỏng vấn xin việc mà cũng muộn!
- Ơ, thì em nói chân em ngắn nên em đi chậm mà!
- Hay nhỉ, em chỉ được cái cứng đầu!

Mỗi lần như thế, anh lại gõ đầu cô. Nửa năm sau, nhờ sự hướng dẫn nghiêm khắc của anh trong công việc mà cô giờ đã là nhân viên chính thức của phòng Marketing. Anh cũng không còn xưng “tôi – cô” lạnh lùng mỗi khi trò chuyện nữa. Nhờ những buổi đi làm việc với đối tác như thế này, cô mới biết anh là một người cũng dí dỏm và vui tính. Trong công việc, cô với anh là sếp và nhân viên. Nhưng ngoài cuộc sống cô với anh còn là hai người bạn, hai người anh em. Những hôm đi làm việc với đối tác về trễ, anh đưa cô về nhà. Những hôm công việc gặp trục trặc, cô ngồi với anh ngoài quán cà phê, gọi cà phê ít sữa. Cô ngồi ở đó, nhìn anh trầm ngâm bên ly cà phê. Những lúc đó cô mới hiểu được những áp lực của anh khi ở vị trí là trưởng phòng Marketing của một công ty truyền thông lớn.

Một vài người trong công ty bắt đầu tỏ ý nghi ngờ về mối quan hệ giữa cô và Nam. Nhưng từ lúc cô vào phỏng vấn, anh đã nói rõ ràng với phòng nhân sự cô là em họ nên người ta cũng chỉ dám nghi ngờ linh tinh chứ chẳng ai dám lên tiếng khẳng định điều gì. Mặc dù sự thật cô và Nam chẳng có mối quan hệ họ hàng xa gần nào cả. Ngay cả chính cô và Nam, hai người trong cuộc cũng chưa bao giờ lên tiếng điều gì ngoài mối quan hệ đồng nghiệp, anh em. Nam vẫn đồng hành bên cô trong công việc, trong cuộc sống, vẫn bắt nạt gọi cô là “chân ngắn” như vậy.
-         Này chân ngắn! Anh chưa nghe em mời anh bữa nào để cảm ơn cái vụ em đi phỏng vấn trễ đấy nhé?
-         Cảm ơn cái gì cơ?
-         Này, không có anh thì sao em có thể lên được phòng tuyển dụng chứ?
-         Ờ, nhưng mà không có sự thông minh của em thì sao em có thể trúng tuyển được chứ?
-         Trời, em tự tin quá ha?
-         Tự tin mới làm việc được với người thông minh như anh chứ?
Anh cười. Nụ cười thật hiền lành, giống ông Bụt hôm nọ rồi đấy.
-         Người thông minh chơi với người tự tin có sao không em nhỉ?
-         Không sao đâu anh, chỉ có lên cao rồi té cái ào thôi à!
-         Té thì có anh đỡ, em khỏi lo.
-         Anh đỡ có nổi không đó?-  Cô liếc xéo anh tỏ ra nghi ngờ.
-         Anh không đỡ nổi trời cao, nhưng anh đỡ nổi vì sao nhỏ bé, em yên tâm! Nói xong anh cười khoái chí.
-         Lại thêm một người tự tin hơn cả em! – Chính cô cũng không nhịn được cười vì câu nói của anh.

Những câu chuyện giữa cô và anh vẫn là những câu chuyện không đầu không cuối như thế. Những câu chuyện vu vơ vào những ngày cuối tuần giúp khoảng cách giữa cô và anh được xích lại gần nhau hơn. Một ngày, anh bất chợt hỏi cô lạ lùng:
-         Này chân ngắn, em cứ đi với anh hoài thế này thì thời gian đâu mà đi chơi với người yêu?
-         Người yêu của em cũng ham chơi giống em, nên đã tìm ra em đâu. Chắc giờ này lại lang thang đâu đó rồi.
-         Em nói chuyện hay quá nha! Mà thôi cũng được, cho anh mượn tạm người yêu của người khác một thời gian cũng được.
-         Ý của anh là gì?
-         À, không có gì…
     Anh im lặng, không nói gì nữa. Nhiều khi cô cũng không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì. Giữa những tin đồn đại của mọi người trong công ty, anh chỉ im lặng. Trước mặt cô, anh chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó. Anh và cô vẫn song hành như thế trong những vui buồn của công việc lẫn cuộc sống.



3. Nam bước ra từ phòng họp giao ban đầu tuần. Vẻ mặt có vẻ không vui như mọi hôm. Như một thói quen mỗi buổi sáng ở công ty, cô bưng ly cà phê ít sữa vào cho anh.
    - Cà phê của anh nè!
     - Ừ, cảm ơn em!
   Cô định quay ra làm tiếp công việc, nhưng có chút gì đó không ổn. Cô quay lại hỏi anh:
-         Công ty có chuyện gì hả anh?
Nam nhìn cô ngạc nhiên:
-         Đâu có chuyện gì đâu em, mọi chuyện vẫn tốt đẹp mà.
-         Sao trông khuôn mặt anh như có chuyện gì ấy?
-         Ờ, không có gì. Anh vừa nhận quyết định của công ty cử đi đào tạo ở bên Singapore 2 năm.
Cô nhoẻn miệng cười:
-         Trời, làm em tưởng có chuyện gì. Chúc mừng anh nha! Chuyện vui mà làm cái mặt rầu rầu thế kia là sao?
Anh cười. Vẫn nụ cười ấm áp ấy nhưng có vẻ ngạc nhiên với thái độ vui vẻ quá chừng của cô. Cô quay về phòng. Thật ra cô nên vui hay không nên vui, cô cũng không biết nữa. Đó là cơ hội tốt của Nam, cô phải vui và chúc mừng là đúng. Nhưng sao cô nghe lòng mình có chút gì đó xao xuyến, buồn buồn khi nghe tin này. Vậy là sẽ không còn được pha cà phê cho anh mỗi sáng khi lên công ty, sẽ không có ai bắt nạt cô mỗi khi cô bướng bỉnh, không được lang thang mấy quán cà phê cuối tuần cùng anh nữa, không được thức trắng đêm với những dự án thử thách cùng anh nữa… Nghĩ đến đó, cô chợt khóc lặng lẽ. Có lẽ cô sắp từ bỏ một vài thói quen.
------------

4. Sân bay ngày anh đi. Những cơn mưa đầu mùa xuân phảng phất giăng mắc cả không gian, giăng mắc cả lòng người. Em đến. Vẫn nụ cười hiền lành, tỏa nắng như thế. Cô gái chân ngắn của anh lần này sao không đến trễ nữa nhỉ? Lòng anh nghĩ bất chợt.
- Quà tặng anh nè, đi bình an nhé!
- Bày đặt tặng quà anh chi vậy, anh đi rồi anh về mà, hai năm thôi mà!
- Anh không nhận em lấy lại luôn đó nha!
- Ơ, ai nói anh không nhận! Cảm ơn em! À, em….
Anh nói ngập ngừng.
-         Sao hả anh?
-         Cho anh ôm em một cái nhé, cô gái chân ngắn!- Anh hỏi, không chờ sự đồng ý của cô, anh kéo cô lại. Vòng tay anh ôm chặt cô gái bé nhỏ vào lòng, cô gái bướng bỉnh mà anh sắp phải rời xa, sắp không được tranh luận mỗi ngày nữa.
-         Chân ngắn, đi chậm thôi nhé kẻo ngã, không có anh ở đây không ai đỡ em dậy đâu đấy!
Cô hiền lành, ngoan ngoãn trong vòng tay của anh. Anh muốn ôm cô gái ấy lâu thêm một chút, để ít nhất cảm nhận được hơi ấm từ cô – một người mà chính anh cũng không hiểu nên gọi bằng gì. Chỉ biết những ngày cùng làm việc với cô, cùng uống cà phê với cô, anh biết vị cà phê đậm hơn, ngọt hơn.
Anh buông cô ra khỏi vòng tay, anh không muốn làm cô buồn.Và anh cũng không có quyền làm điều đó.
Bóng anh khuất dần sau cửa ga quốc tế. Anh đến với một phương trời mới, nhiều cơ hội hơn, cũng chưa chắc là anh sẽ về công ty ở Việt Nam. Vì bên Sing cũng có chi nhánh và có thể anh sẽ ở lại bên đó. Những điều này anh chỉ giữ lại cho lòng mình…

5. Hai năm sau
Anh rời khỏi Singapore sau khóa đào tạo quá dài vì nhớ Việt Nam, nhớ công việc, nhớ cô gái pha cà phê cho anh ở công ty mỗi buổi sáng. Anh về, quyết định từ chối lời mời ở lại làm việc ở chi nhánh bên Sing. Anh về. Mang bên mình món quà em tặng – những hạt cà phê thơm lừng được em cất vào trong hủ thủy tinh nhỏ xinh. Mỗi lần nhớ hương vị cà phê Việt, nhớ vị cà phê em pha anh lại mang nó ra ngắm nghía. Đó là những ngày bắt đầu một nỗi nhớ dài vô hình đối với anh…

Ngày anh xuống sân bay, anh về ngay công ty cũng là ngày anh vỡ òa với cái tin em đã rời khỏi công ty được nửa năm và sắp lấy chồng. Sao trước đó anh không nghe em nói gì cả. Anh không báo cho cô sẽ về Việt Nam vì anh muốn để cô bất ngờ. Nhưng hóa ra, người bất ngờ lại chính là anh.
-         Ngân sắp lấy chồng không báo cho Nam à? Chị trong công ty ngạc nhiên hỏi anh.
-         Dạ không ạ, đợt này em bận quá nên cũng ít liên lạc. Em về Ngân cũng không biết!
Tự nhiên anh cảm thấy giữa anh và cô có một khoảng cách vô hình rất lớn. Hơn bất cứ lúc nào hết, anh ước lúc này khoảng cách giữa cô và anh được gần lại thật gần.
…..
Đêm. Anh trở về nhà sau một ngày đã chếnh choáng với men say. Mùi hương cà phê từ chiếc lọ cô tặng vẫn phảng phất trong phòng. Anh thèm một ly cà phê sữa vừa đủ ngọt, vừa đủ đậm đà do chính tự tay của cô pha. Nhưng bây giờ sao lại quá khó như thế? Những ngày ở Sing, anh chỉ dám cúi đầu vào việc hoàn thành dự án đào tạo, mong sớm trở về Việt Nam. Nhưng bầu trời mùa xuân năm ấy và bầu trời mùa xuân năm nay sao lại khác nhau như vậy? Cô đã không còn là cô gái chân ngắn mà anh luôn sợ bị vấp té nữa. Cô đi quá nhanh rồi chăng? Sao cô không đi chậm lại, đợi anh một bước, một bước thôi mà… Những ý nghĩ miên man dội vào lòng anh. Anh đâu dám trách cô, anh đã hứa hẹn gì với cô đâu. Anh sợ làm cô đau nhưng bây giờ, chính anh mới thấy trái tim mình đau.

Giấc ngủ cứ chập chờn giữa căn phòng quyện mùi cà phê, quyện mùi nỗi nhớ - nỗi nhớ một người chưa bao giờ thuộc về mình. Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khiến anh giật mình:
-         A lô, Nam à! Em đây! – Là giọng cô, giọng nói ngọt ngào ấy làm sao anh quên được. Nhưng sao cô lại gọi cho anh lúc này.
-         Ừ! Anh đây! Có chuyện gì hả em? ….Ngân, em nói đi, anh nghe đây này!
Tiếng đầu dây bên kia đứt quãng, anh nghe tiếng khóc, từng tiếng một loạn nhịp cả trái tim anh.
-         Nam, em không muốn làm đám cưới!
-         Sao thế em? Sắp đến ngày cưới rồi, đừng có nghĩ linh tinh.
-         Có cách nào để buộc em không phải lựa chọn giữa tình yêu và gia đình không anh?
-         Em nói gì thế? Đừng khóc nào. Bình tĩnh kể anh nghe có chuyện gì nào.



Cô khóc, tiếng thổn thức vang rõ ở đầu dây bên kia. Giọng cô buồn rõ rệt, không giống cái giọng dí dỏm hay lí sự với Nam như trước đây. Nửa năm trước, mẹ cô ở quê báo rằng gia đình cô đang nợ một khoản tiền khá lớn do thua lỗ làm ăn. Mẹ cần cô giúp, mẹ không biết trông cậy vào ai. Cô đã gắng xoay xở số tiền đó để trả nợ cho mẹ, nhưng mượn người này người kia vẫn không đủ. Vì đó là số tiền không hề nhỏ. Mẹ muốn cô lấy chồng – người đàn ông giàu có nhưng cô không yêu, người đàn ông hứa sẽ giúp mẹ trả hết số nợ nếu cô chấp nhận làm vợ người đàn ông ấy. Làm sao cô có thể lấy một người đàn ông xa lạ mà cô không hề yêu? Đã bao nhiêu người con gái đánh đổi hạnh phúc vì tiền tài, làm sao cô không hiểu? Nhưng cô còn lựa chọn nào khác đâu, trách nhiệm gia đình của cô mang theo quá lớn. Có những thứ hạnh phúc trong cuộc đời này không thể chỉ nghĩ đến hạnh phúc riêng của một con người. Cô gạt nước mắt lấy chồng.
-         Ngân, sao lúc đó em không gọi cho anh? Người đàn ông trong anh bắt đầu có chút dằn vặt vì sự vô tâm của mình. Cô gái chân ngắn của anh bao lần anh căn dặn bước chậm thôi, sao lại vội vàng đi nhanh đến như thế.
-         Em… Lúc đó, em không có quyền làm phiền anh. Bây giờ em cũng không có quyền làm phiền anh. Nhưng, Nam, em không muốn sống cùng người đàn ông mà em biết rằng mình sẽ không có hạnh phúc!

Cuộc điện thoại kéo dài trong tiếng thổn thức của cô. Nam muốn nói thật lòng, rằng anh yêu cô, anh nhớ cô, anh muốn làm tất cả để che chở cho cô. Những đêm dài một mình với những chương trình học căng thẳng, anh đã biết lòng mình nhớ da diết một nụ cười khiến tim anh ấm ấp và an lòng mỗi khi nghĩ về. Anh đã bước chậm hay là do cô đã bước đi quá nhanh.
-         Nam, cho em ôm anh một lúc được không? Anh không cần nói gì cả, anh chỉ cần đứng đó và để em ôm chặt anh một lúc thôi.
Anh choàng cánh tay dang rộng ôm cô vào lòng, anh vuốt nhẹ lên tóc, hôn lên dòng nước mắt còn nóng hổi của cô.
-         Được rồi, Ngân. Anh không đi đâu nữa, anh vẫn ở đây… vì em! Mọi chuyện sẽ ổn thôi… có anh ở đây rồi!

Mùi cà phê vẫn thoang thoảng trong căn phòng. Anh muốn được say hương cà phê ấy, anh muốn nói thật lòng những gì lòng anh cất giấu bấy lâu nay. Mùi thuốc lá, và giấc ngủ cứ chập chờn… Chân ngắn của anh vẫn ở đây. Không. Chân ngắn sắp lấy chồng. Anh không có quyền được làm phiền cô ấy!

Tiếng chuông đồng hồ reo. Anh tỉnh giấc. Giọt nước mắt rơi xuống má vẫn còn nóng hổi như giấc mơ đêm qua. Đó là giấc mơ hay là sự thật? Có cuộc điện thoại nào gọi cho anh không? Anh với tay cầm điện thoại, cuộc gọi nhỡ từ Ngân lúc 2:30 sáng. Hương cà phê đánh thức anh giữa một buổi sáng mùa xuân đầy nắng. Giờ thì anh biết mình cần phải làm gì rồi. Anh nghe tiếng lòng mình thổn thức. Bước chậm lại, có anh ở đây rồi!

Anh khoác chiếc áo ra khỏi nhà giữa bầu trời mùa xuân bắt đầu gõ cửa…

(Tác giả: Mộc Miên)

Share on Google Plus

About Mộc Miên

“Mộc Miên là một người trẻ thích viết, thích ghi lại những trải nghiệm của mình bằng những con chữ. Đối với văn chương, sáng tạo cũng cần phải chân thực...”
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Tập sách nào được xuất bản. Nhớ cho chị hay nhé Mộc Miên.
    "Anh vẫn ở đây" khiến chị nhớ đến một người... Ký ức như được lật lại, chỉ là tình huống có khác đôi chút...
    Muốn khóc quá... Mà, chẳng biết khóc cho mình hay cho tác phẩm của em nữa, Mộc Miên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ, ai cũng có lúc mong ngóng 1 người đàn ông như thế, chỉ cần họ nói 1 câu "có anh ở đây" là đủ phải ko chị?
      Truyện này, chỉ giống em mỗi chi tiết "chân ngắn".
      Dạo này không vui, nên thật khó để viết những điều "tử tế" chị ạ.

      Xóa